TẠI SAO CHÚNG TA LUÔN CHÊ BAI NHỮNG ĐIỀU CŨ KỸ, NHƯNG LẠI TẤN CÔNG SỰ ĐỔI MỚI VÀ NGẠI THAY ĐỔI?

Thảo luận trong 'Lối sống' bắt đầu bởi Trần Minh Thư, 14/9/18.

TẠI SAO CHÚNG TA LUÔN CHÊ BAI NHỮNG ĐIỀU CŨ KỸ, NHƯNG LẠI TẤN CÔNG SỰ ĐỔI MỚI VÀ NGẠI THAY ĐỔI?

  1. Trần Minh Thư

    Trần Minh Thư Moderator Staff Member

    Kiến thức là trời biển, sự hiểu biết của con người dẫu uyên tâm đến đâu cũng chỉ bé xíu như những hạt cát giữa sa mạc mà thôi. Vậy tại sao chúng ta lại lên án những điều đổi mới, trong khi chưa chắc đã biết nó có thật sự “không ổn” hay không?

    [​IMG]

    Tôi chẳng thể nào quên được cái cảnh làm bài tập về nhà mỗi khi cô Văn giao bài, đám học sinh thì đứa nào cũng có vài ba cuốn “Học tốt Văn học”. Hễ ai nắm ý, tóm tắt như trong sách học tốt, ít nhất cũng được trên trung bình.

    Và nếu chẳng may, có đứa học trò nào có cảm xúc khác đi, hay hướng theo cách riêng của nó thì ắt hẳn giáo viên cũng không chấp nhận. Vì nó khác như những gì trước giờ thầy, cô dạy, cái điều cuối cùng đúng nhất vẫn là đáp án trong sách “Học tốt Văn” mà ai cũng có sẽ được thầy/cô chấp nhận.

    Hãy nhớ lại tất cả những cảm giác ấy, và nhìn lại câu chuyện về bảng chữ cái “vuông, tam giác", về cách chúng ta đối xử với cái mới, với sự thay đổi, với sự cởi mở và tình cảm chân thành của một nhà giáo lớn trong những ngày vừa qua. Hãy nói xem, bạn có

    thấy sự mâu thuẫn ở đây không?

    [​IMG]

    Thật ra, xung quang chúng ta đẩy kẻ mâu thuẩn. Một thế giới đầy những kẻ bi quan, chán nản với thực tại. Họ phê bình, lên án với những suy nghĩ tiêu cực những bằng chứng để nói lên sự xuống dốc của cuộc sống. Họ không hài long và luôn bất bình với mọi thứ.


    Dẫu vậy, họ lại là những kẻ mâu thuẫn với chính bản than mình.

    Họ chỉ biết cách than phiền về mọi thứ nhưng chẳngg bao giờ bắt tay vào việc xây dựng khiến nó tốt đẹp hơn. Họ chế nhạo sự cũ kỹ, nhưng sẵn sang đạp đổ, chê bai những người tiên phong tìm cái mới. Họ nói con người không nên giống nhau, khác biệt làm nên thành công nhưng họ sẵn sàng cô lập những cá thể khác biệt. Họ hành xử như họ đã đủ am hiểu và biết rõ tất cả mọi thứ, nhưng những gì họ thốt ra đã thể hiện sự hạn hẹp trong trí óc của mình

    [​IMG]

    Thầy Kobayashi của trường Tomoe trong cuốn sách Tottochan cô bé ngồi bên cửa sổ, có thật nhiều nét tương đồng với Giáo sưHồNgọc Đại, vềcách giáo dục và thương yêu trẻnhỏ, tôn trọng sựsang tạo và tâm hồn cởi mởcủa trẻthơ, và cảmột ngôi trường mà các thấy lấy những quan điểm đó là chân lý đểdạy học.


    Ở trường Tomoe, thầy Kobayashi dựng các toa tàu làm lớp học, mời bác nông dân làm ruộng ở gần suối làm “giáo viên dạy nông nghiệp", thầy có thể nghe Tottochan nói chuyện trên trời dưới biển trong suốt 4 tiếng mà không biết chán, học sinh đến lớp chẳng có thời khoá biểu, môn nào thích thì học trước, môn nào không thích thì đẩy xuống sau cùng…

    Vào thời điểm tác giả theo học trường Tomoe, cách học đó thật kỳ lạ và khác hoàn toàn như những gì trường khác vẫn làm. Thế nhưng, những đứa trẻ ở trường Tomoe lại là những đứa trẻ hạnh phúc, vui vẻ và say mê với tất cả kiến thức chúng nhận được. Như tác giả đã viết: “Nếu không được gặp thầy Kobayashi, có lẽ tôi đã là một người đầy mặc cảm tự ti với cái mác đứa bé hư mà mọi người gán cho”.

    Thầy Kobayashi, hay ngay cả giáo sự Hồ Ngọc Đại chính là những câu chuyện, những con người luôn tìm cách thay đổi, để khiến cuộc sống xung quanh mình tốt đẹp hơn.

    [​IMG]

    Sự khác biệt, sự thay đổi xứng đáng được nhìn nhận một cách trân trọng, bởi rất có thể - nó sẽ góp phần trong dòng chảy mới mẻ đang giúp cuộc sống này trở nên tốt đẹp hơn, dù ít hay nhiều.


    Khi những hình ảnh đầu tiên về phương pháp dạy học của giáo sự Hồ Ngọc Đại tràn lan trên mạng, ở khắp nơi, chỉ thấy những lời lẻ chê bai, miệt thị, xúc phạm một cách trầm trọng về con người tìm ra cái hay, cái mới cho nhân loại. Thậm chí họ nguyền rủa, đốt sách con mình và lan truyền khắp nơi để chống lại v=cải cách giáo dục. Hiếm ai chịu dừng lại tìm hiểu, hoặc đọc một cách cặn kẻ phương pháp dạy mới – ít nhất như vậy mới thể hiện họ có quyền phẩn nộ, miệt thị đúng về cách dạy mới.

    Những kẻ đó, họ kiêu ngạo đến mức hài long với đầu óc mình đã biết, hoài nghi và từ chối tiếp nhận những kiến thức mới. Họ không tin những gì họ chưa trải nghiệm hoặc chưa biết. Đứng trước biển kiến thức rộng lớn và vĩ đại, họ như đứa trẻ chỉ chơi bên mép nước mà không chịu vươn ống nhòm nhìn ra xa để nhận ra còn cả nghìn dặm bao la phía trước

    [​IMG]

    “Virginia, các bạn cháu nói không đúng. Những người như họ luôn hoài nghi mọi thứ. Họ chỉ tin vào những gì họ tận mắt nhìn thấy và hiểu được, mặc dù trí óc của họ nhỏ bé biết bao. Virginia à, trí tuệ của con người, dù là người lớn hay trẻ em, tất cả đều nhỏ bé. Trong vũ trụ vĩ đại mà chúng ta đang sống, nếu ta hình dung chân lý rộng lớn như là một không gian bao la thì kiến thức của con người chỉ nhỏ nhoi bằng một con kiến mà thôi.", đó là một đoạn nhỏ trong bức thư nổi tiếng có tên: “Yes, Virginia, there is Santa Claus”.

    Đã có những người chịu tìm hiểu lại và đứng lên xin lỗi, họ thừa nhận sự hạn hẹp trong trí óc của bản thân để đánh giá sai lầm về một nhà giáo. Nhưng thay vì có hàng triệu lời sỉ vả ấy, thì được bao nhiêu người chịu thấu hiểu và xin lỗi, còn biết bao nhiêu đám đông cuồng nộ và thiếu suy nghĩ trong việc tìm kiếm cái mới cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
     
    Chỉnh sửa lần cuối: 2/10/18
    Đang tải...

Bình luận

Thảo luận trong 'Lối sống' bắt đầu bởi Trần Minh Thư, 14/9/18.