Người Thợ Rèn Cuối Cùng Ở Phố Lò Rèn [P2]

Thảo luận trong 'Con người' bắt đầu bởi Trung Châu, 26/6/19.

Người Thợ Rèn Cuối Cùng Ở Phố Lò Rèn [P2]

  1. Trung Châu

    Trung Châu Guest

    "Nguyên tắc người thợ không có hai từ khó khăn, không bao giờ được tự nghĩ mình nhem nhuốc, không được mặc cảm mà phải thực sự yêu thích. Có khó mới thành công được, mình yêu nghề thì nghề không phụ mình".

    7.jpg
    Thời thơ ấu còn chưa hiểu biết, trẻ con ham chơi, bác Hùng nhiều lần bị bố mắng vì những trò nghịch ngợm của "tuổi nông nổi". Lớp 6, lớp 7 cứ thích là cậu thiếu niên lại ném sắt vào lò cháy xèo xèo như pháo hoa đầy thích thú. Thế là bị ăn đòn! Nhưng khi lớn lên, bác mới hiểu vứt sắt như thế sẽ khiến tắc lò, hơi không lên được. Nụ cười giòn tan của người đàn ông gần 60 tuổi như bừng sáng khi nhớ về những ngày thơ bé như thế, khi mà đến nay ký ức cũng hơn 40 năm rồi.

    7.1.jpg
    7.2.jpg
    Bác Hùng có 2 người con: 1 trai và 1 gái đều đang học đại học. Anh con trai sau khi tốt nghiệp ĐH Bách Khoa đã đăng ký học văn bằng 2 ngành xây dựng, còn chị con sau theo học kế toán. Và sự thật không ai có mong muốn theo ngành cha mình.

    Trong tâm trí một người thợ chân chính, họ luôn ao ước sau này những đứa con của mình có thể giữ lại phần nào đó vốn tinh hoa phố nội. Tuy nhiên đã là nghề thủ công thì mai một là quy luật tất yếu. Bác Hùng có thuê nhiều thợ học việc nhưng cũng chỉ được mấy ngày sau họ lại xin nghỉ, không theo nổi. "Thuê người thợ rất khó, thuê rồi nhưng cũng không thành công. Lớp trẻ giờ không ai muốn nối cái nghề này nữa rồi, họ chóng chán chóng bỏ".

    8.jpg
    Có bữa anh con trai hỏi: "Bố ơi bố làm nghề này làm gì, làm sửa chữa lái xe không phải oai hơn ạ?", bác Hùng chỉ cười. Đâu ai biết, được làm nghề rèn tay lăm lăm búa lớn, người đàn ông cảm thấy yêu đời lắm và đầy khỏe khoắn, không phải bon chen quá nhiều mà cuộc sống cũng tươi trẻ hơn.

    Dù lắm khi gia đình có phản đối và mong muốn lấy vị trí đắc địa này mở cửa hàng buôn bán, tư cách người thợ cả không chấp nhận điều này. "Ngày nào còn ngồi đây bác vẫn sẽ tâm huyết, đời con bác không theo thì cũng không phản đối được. Đến nay đã hơn chục năm rồi, từ yêu đã lên một cấp độ tình cảm nào đó không nói lên lời nên bỏ nghề lưng chừng thì thấy có lỗi lắm".

    9.jpg
    Bác Hùng buồn vì chưa thể tìm được người nối dõi nghề rèn, thực chất nhìn xa trông rộng, người đàn ông sợ nghề này đến một lúc nào đó sẽ bị khai tử. "Mình không thể kéo được cả đoàn tàu... nên bây giờ còn sống được ngày nào thì vẫn cứ yêu và dành cả tâm lực cho nó đến ngày đó thôi".

    Giữa màu sắc tươi sáng của phố thị, tiếng vọng từ quá khứ ngày đêm vẫn âm ỉ nơi bể lò rèn của người thợ cả đầy kinh nghiệm. Dù nắng dù mưa, những ngày đỏ lửa cũng đã "trơ gan" đi ngược quy luật để tồn tại cho tới tận bây giờ. Với nghề này, người ta không tính từng năm từng tháng nữa mà có lẽ là từng giây, từng phút, được đến đâu hay đến đó!

    Dĩ nhiên "Tên phố thì sẽ mãi còn/ Nghề mang tên phố khói sương phải đành... 36 phố phường còn mình bác, bác tự hào về điều này lắm!"...

    Nguồn: Kênh 14
     
    • Like Like x 1
    Đang tải...

Bình luận

Thảo luận trong 'Con người' bắt đầu bởi Trung Châu, 26/6/19.