ĐỜI NƯỚC MẮT CỦA CHÚ HỀ GÀ TRỐNG NUÔI CON

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi Tuyền Nguyễn, 30/10/19.

ĐỜI NƯỚC MẮT CỦA CHÚ HỀ GÀ TRỐNG NUÔI CON

  1. Tuyền Nguyễn

    Tuyền Nguyễn Moderator Staff Member

    Trần Hoàng Đại Quốc Thuận (37 tuổi), ngụ Chợ Mới (An Giang) là một chú hề bán bong bóng tạo hình nghệ thuật nổi tiếng ở miền Tây. Anh có một cuộc sống gà trống nuôi con đầy cảm động.

    1.jpg
    Nghệ sĩ đường phố thổi bóng bằng mũi
    Một buổi chiều nắng mới vừa tắt ở TP Long Xuyên (An Giang), người ta thấy một chú hề tay xách nách mang dụng cụ hành nghề bán bóng tạo hình nghệ thuật. Anh nhanh nhảu bày ra các vật dụng, rồi bắt đầu tạo hình những quả bóng.

    2.jpg
    3.jpg
    4.jpg
    5.jpg
    Chẳng mấy chốc, từ vật liệu là những quả bóng dài, bóng tròn bình thường, bàn tay anh đã “phù phép” để chúng thành những chú Doraemon đáng yêu, rồi đến hàng loạt các tạo hình độc đáo và đẹp mắt như: chiếc xe đạp, bông hoa, siêu nhân, con khỉ, cá sấu... tất cả đều được làm bằng bong bóng.

    Dù từ xóm chợ hiu hắt nghèo nàn ở huyện Chợ Mới (An Giang), hay những nơi đông đúc và sầm uất hơn ở Long Xuyên, Quốc Thuận cũng khiến người đối diện ngạc nhiên, trầm trồ với kỹ năng tạo hình bóng nghệ thuật của mình.

    Điều thú vị là anh tạo hình bong bóng chủ yếu bằng đôi tay mà rất ít khi quan sát bằng mắt. Lý do một là đã làm quen tay nên không cần nhìn, hai là mắt bận quan sát những điều xung quanh, để ý những vị khách xem họ có quan tâm sản phẩm của anh hay không...

    "Đó là những yếu tố không dễ rèn luyện", anh Thuận kể mình đã phải học và luyện tập rất nhiều, rất lâu. Ngoài biểu diễn kỹ năng tạo hình bóng, việc diễn thổi bóng bằng mũi cũng là điều đặc biệt khiến nhiều người nhớ về anh.

    6.jpg
    Anh Thuận mải mê với nghề, ngược xuôi trên khắp các đường phố ở An Giang.
    Không ồn ào vội vã, anh Thuận cứ rong ruổi khắp các nẻo đường, làm bạn với trẻ em, với quán cóc, với chiếc xe máy cà tàng và với cả những cơn mưa nặng hạt. Anh vừa làm bóng, vừa nhìn trời, nhìn mây và rất hay bông đùa với mọi người.

    7.jpg 8.jpg
    9.jpg
    Anh Thuận tự nhận mình không hiền lành, nhưng sự vui tính và lương thiện đã làm cho anh được nhiều người quý mến.

    Chất "nghệ sĩ" của anh hề Quốc Thuận còn thể hiện rõ qua việc làm nghề đặt nặng tính cống hiến và phục vụ. Có lúc, hàng chục cháu bé quây quanh anh chỉ để xem làm bóng mà chẳng đứa nào mua. Chẳng màng điều đó, anh Thuận vui đùa, trò chuyện và biểu diễn kỹ năng tạo hình bóng, kỹ năng vẽ, thổi bóng bằng mũi... khiến đám đông trẻ con cứ trố mắt nhìn.

    10.jpg
    Anh Thuận mải miết làm bóng theo đơn đặt hàng của các vị khách nhí tại phố đi bộ TP Long Xuyên (An Giang), lúc này khoảng hơn 20h.

    Chạy đua với cơn nắng, tránh trú những cơn mưa, công việc của anh Thuận cứ diễn ra hàng ngày. Những lúc khách đông, anh làm việc liên hồi mà ít thấy mệt mỏi. Tình yêu mãnh liệt với công việc biến anh thành “siêu nhân” khi đứng dưới nắng hơn 8 giờ mỗi ngày để làm việc.

    11.jpg
    Anh Thuận làm việc hăng say, quên cả thời gian, quên dòng đời đang trôi vội vã.

    "Thiên thần" của trẻ thơ
    “Chú Thuận tới kìa!”. Chẳng biết ai nói, chỉ thấy là ngay sau đó, một nhóm học sinh trường mầm non Bình Minh đã vây kín lối, khi anh Thuận đang loay hoay tìm chỗ để chiếc xe máy của mình. Đây là một trong số những điểm trường ở Long Xuyên anh Thuận thường lui tới bán bong bóng và được bọn trẻ yêu mến.

    12.jpg
    Anh Thuận với những quả bóng tạo hình bắt mắt luôn thu hút sự quan tâm của các em nhỏ.

    Những chú ếch xanh, khỉ con, chiếc xe đạp, bông hoa, cây súng... nhanh nhảu được anh trao tay các em trong niềm phấn khích. Nhiều đứa nhảy cẫng lên khi nhận bóng từ anh Thuận, cũng không ít đứa trầm tính hơn thì ngắm bóng chằm chằm một lúc lâu, rồi cười mỉm chào chú Thuận ra về cùng phụ huynh.

    Nói anh là "thiên thần" của các em nhỏ có thể hơi quá đà, nhưng anh thật biết cách mang đến niềm vui cho các em.


    13.jpg 14.jpg 15.jpg
    ĐỜI NƯỚC MẮT CỦA CHÚ HỀ GÀ TRỐNG NUÔI CON.jpg 17.jpg
    Anh Thuận biết trìu mến, yêu thương và vỗ về các em trong từng phút giây gặp nhau ngắn ngủi.

    Sản phẩm bong bóng nghệ thuật do anh Thuận làm mang đến niềm vui tuyệt vời cho bao đứa trẻ.
    Nhiều người ở khu phố đi bộ Long Xuyên nhìn nhận anh Thuận là một trong số ít nhân tố thu hút khiến khu vực này trở nên nhộn nhịp hơn hẳn lúc đêm về. Các gia đình dẫn con nhỏ đến đây đi dạo, rồi vây quanh quầy bong bóng. Có người nhìn anh trầm trồ với tay nghề, có người ẵm con đến tận tay chọn lựa những con vật ngộ nghĩnh.

    18.jpg
    Dù khách là trẻ em hay người lớn, anh Thuận luôn dành sự trìu mến, chân thật và vui nhộn của mình để đối đãi với tất cả.

    Nước mắt chú hề
    Có nhiều người quen mặt Thuận tình cờ lướt qua, ngoái lại nhìn anh với nụ cười và để lại một câu nói bông đùa: “Anh nghệ sĩ gì ơi, tự làm một cô gái xinh đẹp đi nào”. Anh Thuận cười trừ bẽn lẽn không nói gì rồi chợt trầm lặng trong giây lát, mắt nhìn xa xăm.

    “Mua bóng cho con!”. Một em nhỏ đi cùng mẹ trên chiếc xe máy hét lớn đã đưa anh Thuận trở về với công việc của mình. “Nay làm gì đó? Hôm trước mới mua siêu nhân mà?”, anh Thuận hỏi. Cháu nhỏ lanh lợi đáp: “Con mới làm hỏng. Nay con thích siêu nhân”. Chiều lòng khách, bàn tay anh Thuận làm thoăn thoắt như ảo thuật. Trên vai anh đã thấm ướt mưa và phủ thêm ánh đèn đường vừa chớm lên.

    19.jpg
    Khi vắng khách, anh thỉnh thoảng thở dài, ngồi lặng lẽ ngắm nhìn những người qua lại trên đường phố.

    Từ Long Xuyên về tới nhà anh Thuận (gần chùa Tây An, xã Long Giang) cũng chừng 30 km.

    Anh kể từ khi chia tay vợ, cơm ngon trong nhà do mẹ anh đảm nhiệm hết. Thuận và bà xã từng có một tình yêu và gia đình thật đẹp. Tuổi đôi mươi ngày đó, anh cứ nghĩ tình yêu là vạn năng, sẽ là sợi dây gắn kết hạnh phúc, gắn kết gia đình anh mãi mãi. Nhưng có ngờ đâu, mọi việc đã không như anh tưởng tượng. Ngày vợ và anh chia tay, cô con gái 5 tuổi vẫn bé bỏng.


    3 (1).jpg
    Anh Thuận băn khoăn vì trời đột nhiên mưa, trong lúc anh đang hành nghề tại phố đi bộ của TP Long Xuyên.

    Đó là năm 2015, khoảng thời gian đầy biến động trong cuộc sống gia đình. Chưa làm bong bóng, lúc đó cuộc sống gia đình quá khó khăn. Anh làm thợ hồ, làm thuê mọi việc để lo cho gia đình.

    Người mẹ yêu thương ngày trước nay thường tìm về với cháu Yến (con anh Thuận, 9 tuổi) trong những giấc mơ buồn nhớ. Anh Thuận kể những đêm nằm bên con, nghe con nằm mơ í ới gọi mẹ mà anh không kìm được lòng mình.

    20.jpg
    Nốt trầm trong cuộc sống gia đình anh Thuận đến khi con anh giận dỗi đòi ba chở đi tìm mẹ. Nhiều lúc, con anh vì nhớ mẹ mà khóc nức nở.

    “Có bao giờ chị lại về với cha con anh không?”, tôi khẽ hỏi. Anh nói: “Không đâu. Cô ấy đã có gia đình mới và cũng đã có em bé. Duyên nợ đã hết kể từ lúc chia tay rồi”. Nói xong anh lại khóc.

    21.jpg
    Hễ vắng mặt con ít lâu là hai cha con anh Thuận í ới gọi điện thoại video cho nhau. Anh Thuận nói rằng anh cần phải yêu thương con thật nhiều, để bù trừ cho con sự thiếu vắng tình yêu của mẹ.

    "Cuộc sống của anh giờ cũng ổn. Anh làm bong bóng có thu nhập. Căn nhà ở cũng đã khang trang không còn dột nát. Con gái đi học lại có ông bà nội ở cùng quây quần", anh Thuận lấy tay lau nước mắt gật gật tâm sự. Trong ánh mắt đỏ hoe của người đàn ông dạn dày này chợt loé lên niềm an ủi.

    22.jpg 23.jpg 24.jpg 25.jpg 26.jpg
    Gia đình của anh Thuận thiếu vắng người vợ, người mẹ hiền. Lắm lúc, dù rất yêu thương nhau, nhưng hai cha con không thể mãi vui đùa được. Hễ có ai đó tình cờ nhắc đến người phụ nữ vắng mặt kia, là không khí tổ ấm gia đình anh trầm lặng hẳn.

    Đúng là bây giờ, anh Thuận đã dần lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Gia đình thiếu bóng người phụ nữ của anh được bù đắp bằng tiếng cười và những câu chuyện vui mà anh kể. Cháu Yến ngoan ngoãn và rất yêu thương cha. Lúc bán bóng trở về, 2 cha con anh như hình với bóng không phút xa rời. Anh làm gì bé cũng theo phụ giúp, hoặc hỏi chuyện này, chuyện nọ. Rồi 2 cha con trêu trọc nhau, tiếng cười cứ vọng vang trong ngôi nhà họ.

    27.jpg 28.jpg
    Nụ cười của cô bé thơ ngây làm ấm lòng anh Thuận mỗi ngày, là động lực để anh nỗ lực làm nghề, vượt qua khó khăn, buồn tủi.

    Chập tối, anh Thuận, cháu Yến và bà nội ăn bữa cơm đạm bạc. Ai cũng ăn thật ngon lành, thỉnh thoảng anh Thuận gắp thức ăn cho con gái, cho mẹ mình. Trong họ vẫn ẩn hiện những niềm hạnh phúc.

    29.jpg
    Cơm nước xong, anh Thuận làm sẵn một số mẫu bong bóng, chuẩn bị cho chuyến đi vào buổi sớm mai. Bé Yến đến nhìn cha làm, rồi cùng tập tành làm theo. Yến nói rằng khi lớn lên, em sẽ theo cha đi khắp nơi để làm nghề này, phụ giúp để cha không còn buồn.

    30.jpg 31.jpg
    Hai cha con quấn quýt nhau khi anh Thuận trở về nhà.
    Tôi chợt hỏi vui cháu Yến: “Thế con có muốn có mẹ kế hay không, để thương con và bầu bạn với cha Thuận?”. Con bé chợt thôi cười, lắc đầu, lè lưỡi, nói chỉ muốn ở mãi cùng cha mình.

    32.jpg



    Zing
     
    • Like Like x 1
    Đang tải...

Bình luận

Thảo luận trong 'Tâm sự' bắt đầu bởi Tuyền Nguyễn, 30/10/19.